Sony Ericsson K750i - triệu phú pixel của “thời xưa cũ”

Mặc dù có bàn phím nhỏ nhưng chúng tôi rất thích thiết kế dạng này——–Máy chiếu Panasonic PT-AX100———-
AX100 là một trong những máy chiếu vật thể độ nét cao (720p) tiêu biểu cho phe công nghệ 3LCD tiên tiến. Nó được đánh giá cao bởi hàng loạt những ưu thế: Chạy êm ả mát mẻ, vị trí đặt máy linh hoạt, giao diện đơn giản, hình ảnh nét bất kể nguồn tín hiệu, trong khi màu đen sâu và chi tiết hiếm thấy.
![]() |
| Ống kính kiểu tháo lắp được giống máy ảnh SLR. |
Các hãng sản xuất TV Plasma cứ gia tăng kích thước khuôn hình mà không tăng độ phân giải, trong khi TV LCD và máy chiếu lại song song đạt cả hai yếu tố này và cho tín hiệu độ nét cao ngày càng trung thực. Với TV màn hình tinh thể lỏng nó vẫn còn bị giới hạn về kích thước, nhưng với máy chiếu cùng công nghệ, người ta đã có thể xây dựng được các rạp xi-nê tại gia hoành tráng. Và so với công nghệ cạnh tranh DLP, 3LCD được nhận định là đang cầm chắc tấm vé của kẻ chiến thắng, mà sản phẩm của Panasonic, chiếc PT-AX100 chính là một trong những lá phiếu mang tính quyết định. Sản phẩm cũng lọt vào bảng vàng Editor’s Choice danh giá của tạp chí Cnet.
Thiết kế
Máy chiếu này không thay thế được bậc tiền bối PT-AE900E (1.990 USD) nhưng trang bị cùng một bộ xử lý. AX100 lớn hơn và nặng hơn AE900 (4,9 kg so với 3,6 kg, nhưng nó vẫn rất phù hợp cho bất kỳ phòng khách hay rạp hát tại gia nào. Nó còn đến với đế ống kính có thể tháo rời kiểu máy ảnh SLR, và các nút điều khiển trực tiếp trên đỉnh máy.
AE900 có hệ thống thông hơi cải tiến cho phép luồng hơi nóng không phả vào ống kính. Ở AX100E nó vẫn dùng kiểu thông hơi cũ, nhưng qua thử nghiệm nhiều giờ đều không thấy có hiện tượng "sương mù" (mờ ống kính) cũng như máy quá nóng. Có hai vít nhựa gắn ở phía trước máy làm chân chống để nâng độ cao đầu máy khi để bàn. Ngoài ra, bạn còn có thể cân chỉnh hình ảnh cân đối với chức năng keystone và dịch ống kính thủ công.
———"Săn" đồng hồ cổ: Tay chơi cũng bị mắc lỡm!———–
Với người này, đồng hồ là đồ dùng không thể thiếu trong cuộc sống thì người khác lại là một thú chơi tao nhã. Bây giờ tìm một chiếc đồng hồ Thuỵ Sỹ hiệu OMEGA không khó nhưng một thời, nó là thước đo cho sự giàu có và chỉ dành cho nhưng người có của ăn của để.
Muốn chơi thì phải nghiến răng!
Ngày nay, một chiếc đồng hồ hàng hiệu trị giá tính bằng hàng chục ngàn USD vẫn có thể dễ dàng tìm thấy ở bất kỳ một trung tâm thương mại, một siêu thị hoặc một cửa hàng đồng hồ lớn nào đó ở các thành phố lớn. Nhưng có không ít người lại sẵn sàng và chỉ muốn dùng số tiền ấy để mua một chiếc đồng hồ cổ lỗ sĩ đã có tuổi thọ hàng trăm năm.
Ông Lê Tân ở Lạng Sơn, một người có tiếng trong giới "sở hữu" đồng hồ cổ còn nhớ mãi câu chuyện: Năm 1942, khi ông Tân mới 14 tuổi. Cụ thân sinh đưa ông ra cửa hàng Gôđa (sau này trở thành Bách hoá tổng hợp và bây giờ là Trung tâm thương mại Tràng Tiền Plaza Hà Nội), nơi duy nhất bán đồng hồ Thuỵ Sỹ. Tay bán hàng người Pháp thấy hai cha con người Việt "không thuộc lớp quý tộc" lộ rõ vẻ mặt coi thường, hất hàm nói: "Người An Nam có tiền không mà vào đây mua đồ?".
"Ức" quá, cụ thân sinh của ông Tân thể hiện một tràng tiếng Pháp làm tay bán hàng… tím mặt. Để chứng minh rằng người An Nam cũng chẳng thua kém ai, cụ thân sinh của ông Tân chọn mua một chiếc đồng hồ hiệu OMEGA của Thuỵ Sỹ cũng là chiếc đẹp nhất và đắt nhất trong cửa hàng tặng cho con trai. Chiếc đồng hồ đó đã gắn liền với ông Tân suốt tuổi thanh xuân và đi cùng ông qua hai cuộc kháng chiến. Nó trở thành một kỷ vật vô giá với ông và cả gia đình. Hơn 60 năm trôi qua, trong bộ sưu tập đồng hồ cổ của ông Tân, chiếc đồng hồ OMEGA thuở nào vẫn luôn được ông nâng niu, trân trọng.
Giới sưu tầm đồng hồ cổ ở Hà Nội truyền miệng nhau câu chuyện về chiếc đồng hồ nữ hiệu Mirama (Thuỵ Sỹ) của anh Quốc Trịnh ở phố Hàng Đào. Sau khi "lỡ" bán đi chiếc đồng hồ cổ này, cả hai vợ chồng đều ngẩn ngơ vì… tiếc. Bàn đi tính lại, hai người quyết định gom tiền đi chuộc về. Nhưng người mua đâu có dễ bỏ qua cơ hội kiếm tiền này. Nói khó mãi, dù người mua lại là chỗ quen biết, cuối cùng anh Trịnh chấp nhận bỏ ra hơn 1.000USD để chuộc lại chiếc đồng hồ nạm vàng và kim cương trong "phút nông nổi" đã về tay người khác. Dù số tiền đó không nhỏ và gấp đôi giá trị của chiếc đồng hồ kia nhưng anh Trịnh vẫn "nghiến răng" xin chuộc lại. Ngoài chiếc đồng hồ vô giá đó, anh Trịnh còn có một bộ sưu tập đồng hổ cổ có giá mà ngay trong giới sưu tầm đồng hồ cổ Hà Nội cũng phải kính nể. Trong số đó có chiếc đồng hồ hiệu Kundo của Đức mỗi lần lên dây có thể chạy liên tục 365 ngày trong năm hay chiếc Rolex đính hạt xoàn độc nhất vô nhị.
Thế giới của những chiếc bánh răng cưa nhỏ xíu
Đã là dân chơi đồng hồ, hẳn ai cũng phải nắm rõ những địa chỉ luôn có sẵn hàng "độc", dù nơi ấy có "trốn" trong ngõ ngách và khó tìm đến đâu đi nữa.
Ở Sài Gòn, đó là phố Lê Công Kiều. Dân mê đồ cổ đều thuộc nằm lòng từng cửa hàng trên con phố đi bộ chuyên bán đồ cổ nổi tiếng nhất TP. HCM. Con phố dài vài trăm mét này nằm ở quận Nhất, quá bé nhỏ nhưng lại là điểm hẹn của những người muốn tìm lại những giá trị cũ. Tất nhiên, khu phố này không thể thiếu những gian hàng dày đặc dành cho đồng hồ cổ với những chiếc đồng hồ ra đời từ đầu thế kỷ, từ đồng hồ quả lắc đến quả quýt, để bàn… Lê Công Kiều biến thành "phố đồ cổ", một địa chỉ hiếm có giữa cái sôi động và tráng lệ của đất Sài Gòn từ sau thời kỳ đổi mới. Người mua hàng rất đa dạng nhưng khách du lịch nước ngoài vẫn chiếm tỉ lệ rất lớn. Nhưng, do nhu cầu mua đồ cổ quá cao nên khu phố này đã xuất hiện rất nhiều đồ giả cổ được gia công rất tinh xảo. Không ít tay chơi đã già đời, lọc lõi mà vẫn ngậm đắng nuốt cay khi phát hiện ra mình đã đổ hàng đống tiền cho một chiếc đồng hồ vô giá trị.
Còn ở Hà Nội, bây giờ muốn tìm một cửa hàng chuyên bán đồng hồ cổ cũng không phải chuyện dễ. Phố Hàng Đào vốn được mệnh danh là "phố đồng hồ" với những cửa hàng san sát nhau nhưng chủ yếu là bán đồng hồ mới. Cửa hàng bán đồng hồ cổ ở phố Hàng Khay trước đây cũng nhanh chóng biến thành hiệu đồng hồ New Watch với những kiểu dáng hiện đại. Một số cửa hàng bán đồ lưu niệm gần đó cũng chỉ dành một góc cho đồng hồ để còn nhường chỗ cho tranh ảnh - những đồ souvenir bán chạy dành cho khách du lịch.
Vậy nên, muốn lùng một chiếc đồng hồ cổ, dân chơi Hà Nội chỉ có thể tìm đến những người thợ sửa đồng hồ già trong những cửa hiệu nhỏ xíu và cũ kỹ, những người đã gắn cả cuộc đời với những bánh xe răng cưa và những tiếng tíc tắc của đồng hồ. Một trong những người như vậy là ông Khôi "đồng hồ". Sau một năm học nghề, ông Khôi bắt đầu sửa chữa đồng hồ từ đầu năm 1955. Trong suốt 35 năm trời, ông Khôi đã ngày ngày cặm cụi bên chiếc tủ đồng hồ nhỏ xíu giữa phố Khâm Thiên. Những năm 1950 - 1960, cả phố chỉ có mỗi ông Khôi làm nghề sửa chữa đồng hồ. Cái tên "Khôi đồng hồ" ra đời từ đó. Thời đó, việc tìm kiếm phụ tùng thay thế những chi tiết hỏng hóc trong máy rất khó, ông Khôi phải tự mày mò gia công. Vừa sửa chữa đồng hồ, chừng 100 chiếc/tháng, ông Khôi vừa buôn bán đông hồ, một công việc mà theo ông rất nhẹ nhàng và cũng kiếm được tiền. Có không ít lần ông Khôi vớ bở, nhiều người không biết mình đang sở hữu chiếc đồng hồ nạm vàng mang đến bán với giá rẻ, ông Khôi mua lại sau đó bỏ máy đi, lấy vàng mang đi bán.
Đam mê đồng hồ là vậy nhưng ông Khôi lại không có thói quen sưu tập đồng hồ. Bây giờ ông chỉ giữ lại một chiếc đồng hồ để bàn cổ của Pháp như một vật kỷ niệm ghi nhớ một thời gian dài sống cùng những chiếc đồng hồ cổ. Ông Khôi có thể ngồi hàng giờ đồng hồ để thao thao bất tuyệt về các loại đồng hồ kỹ đến từng chi tiết. Ông cho biết: "Có những chiếc đồng hồ ra đời từ đầu thế kỷ trước cực kỳ khó sửa vì nó chạy bằng xi-lanh, truyền luôn lực vào bánh xe gai. Phần lớn loại đồng hồ này không có phụ tùng thay thế và cũng không có ai sửa nổi". Nhắc đến thợ sửa đồng hồ cổ thì cụ Thọ "bốn mùa" (vì ông ngồi cạnh hiệu kem Bốn mùa nổi tiếng nhất Hà Nội) luôn được giới sưu tầm đồng hồ cổ đánh giá cao với khả năng "nghe tiếng máy để bắt bệnh đồng hồ". Tiếc rằng cụ Thọ đã mất. Tuy nhiên, thợ sửa đồng hồ có tiếng ở Hà Nội còn có ông Hoan ở Hàng Chuối, anh Thịnh ở Hàng Gà. Với họ, những người "chế ngự thời gian", sửa đồng hồ là kế sinh nhai và là thú chơi tao nhã.
——–Máy hút ẩm không hút được nhiều ẩm———- |
|||||||
|
Mùa nồm ẩm năm nay, nhiều người trang bị máy hút ẩm. Tuy nhiên, theo nhận xét của nhiều khách hàng, những máy này không phát huy tác dụng như mong muốn. Máy hút ẩm không hút được nhiều ẩm
“Chúng tôi cho máy chạy cả chiều mà vẫn không làm khô được nền nhà” - Ông cho biết. Hiện nay các máy hút ẩm thường được quảng cáo có tác dụng trong phạm vi đến 32 m2. Tuy nhiên, trên thực tế nó chỉ hiệu quả với diện tích dưới 20m2. Bên cạnh đó, máy hút ẩm còn ảnh hưởng đến nhiệt độ trong phòng. Sử dụng các loại máy hút ẩm, nhiệt độ trong phòng thường tăng thêm từ 1,5 đến 3 độ C. Để có thể vừa sử dụng máy hút ẩm vào những ngày trời nóng còn phải kết hợp với chạy máy điều hòa, mới có thể cảm thấy dễ chịu, đảm bảo điều kiện nhiệt độ và độ ẩm lý tưởng (23 đến 26 độ C) - GS-TS Phạm Văn Tùy - Viện Khoa học & Công nghệ Nhiệt - Lạnh (ĐH Bách khoa Hà Nội) nhận xét. GS Tùy cho biết thêm một số máy hút ẩm sản xuất tại châu Âu như Đức, Mỹ, do điều kiện tự nhiên, khí hậu khác Việt Nam nên không thể phát huy được tác dụng. Theo giáo sư Tùy, Việt Nam nằm trong vùng khí hậu nhiệt đới ẩm, độ ẩm tương đối cao hơn nhiều so với các nước ở khu vực khác. Hầu hết các ngày trong năm độ ẩm đều ở mức trên 70%. Có những đợt trời nồm, độ ẩm lên đến 90 - 100%. Máy hút ẩm nếu thực sự đạt hiệu quả có thể đưa độ ẩm xuống mức lý tưởng là 45 - 60 %. Sử dụng máy hút ẩm trong một thời gian dài cũng có ảnh hưởng không tốt cho sức khỏe. GS Tùy khẳng định: “Máy hút ẩm không làm sạch được không khí. Nếu phải sử dụng thường xuyên, thỉnh thoảng nên mở cửa thông gió để tránh ô nhiễm không khí”.
|






